M
11:06 | 06/02/2019

Doanh nghiệp điền viên

(LĐTĐ) Ba Khật vừa đi vừa cười. Không cười làm sao được khi anh sắp có một tương lai huy hoàng không bút nào tả xiết. Mà lại thật tình cờ và thật bất ngờ, cứ như trời đất sắp đặt.

doanh nghiep dien vien Chinh phục cả thị trường Nam – Bắc, doanh nghiệp nào sẽ phá cái “dớp” của thị trường bán lẻ Việt?
doanh nghiep dien vien Hà Nội: 20 doanh nghiệp đăng ký tham gia chương trình bình ổn thị trường

Nguyên do là nhờ có người giới thiệu mà anh biết đến tập đoàn Mua May Bán Đắt. Tập đoàn này quy mô thật là hoành tráng, trụ sở là một căn nhà rộng lớn dễ đến ba bốn chục phòng. Nhân viên toàn bộ mặc đồng phục, nam quần đen áo trắng, nữ váy ngắn áo trắng và đều để trễ cổ, rất gợi cảm. Ba Khật được tư vấn cách làm ăn rất đơn giản và hiệu quả. Anh chỉ phải mua một gian hàng trên mạng với giá năm triệu đồng.

Thời buổi này, thương mại điện tử đang là yêu cầu cấp bách - cô nhân viên áo trễ cổ nhất dịu dàng phân tích. Tôi chỉ làm vườn thì bán gì, Ba Khật ngẩn ngơ. Cô nhân viên sửa lại cổ áo cho trễ thêm chút nữa rồi nở nụ cười chưa đến nỗi làm nghiêng được thành nhưng đã đủ để anh Ba Khật thấy nôn nao như say nắng. Anh ạ, việc có gian hàng điện tử rất quan trọng, anh có thể bán thẳng cho đại lý hoặc người tiêu dùng mà không phải qua các lái.

doanh nghiep dien vien

Anh Ba Khật vỗ đùi đen đét, trời đất ơi, thật là tuyệt, bao năm nay cứ nhìn thấy lão lái buôn bụng to là nổi điên, thu mua thì rẻ mà giọng thì như ban ơn cho người ta không bằng. Cô nhân viên gật đầu một cách duyên dáng, công nhận anh có tầm nhìn chiến lược, em tin là anh sẽ thành công, bao giờ đến ngày đó em chỉ xin anh một giờ cà-phê để khỏi làm phiền nhà doanh nghiệp điền viên. Ba Khật vỗ đùi, từ này thật là hay, mình làm vườn ao chuồng nghe không sang, gọi là doanh nghiệp điền viên nghe oai hơn hẳn.

Cô nhân viên nói tiếp, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ. Phần lớn hơn đây này, vừa nói cô vừa xoay đôi chân dài sang tư thế khác. Ba Khật thoáng gật gù, phần này đúng là lớn. Anh ạ, cô nhân viên từ tốn giải thích, chúng em khuyến khích và tạo điều kiện cho mỗi một đối tác của tập đoàn trở thành doanh nghiệp, mà doanh nghiệp là phải có lãi. Ba Khật bảo, anh chịu không biết thế nào là doanh nghiệp, nhưng lãi thì biết.

Đơn giản thôi, anh giới thiệu cho chúng em những người khác mua gian hàng, giới thiệu được một người thì anh được năm trăm ngàn, từ mười người trở lên anh được thẳng mười triệu, còn từ năm mươi người trở lên thì anh là VIP và được hưởng lợi tức hàng tháng của tập đoàn, lúc này thì phần của anh là trăm phần trăm. Chỉ đơn giản thế thôi à, Ba Khật không tin vào tai mình nữa. Vâng ạ, cô nhân viên vừa nói vừa cúi xuống để tạo hình, mọi thứ rất đơn giản, chỉ cần anh cố gắng là được. Với lại, bây giờ làm gì cũng có phần trăm anh ạ, đây là tập đoàn trả cho những đóng góp của anh thôi.

Về đến nhà, ngay lập tức Ba Khật bán con trâu nòi cho lão Húng gần nhà. Bao lâu nay lão Húng vẫn dõi theo con trâu của anh với đôi mắt âu yếm hơn cả tình nhân ngắm nhau. Cầm được tiền, ngay lập tức anh đem nộp cho tập đoàn Mua May Bán Đắt. Cô nhân viên dịu dàng kích hoạt gian hàng, rồi hỏi anh bán gì trên đó. Ba Khật ấp úng, nhãn thì chưa đến mùa, xoài thì chưa bói.

Cô nhân viên bảo, thôi được rồi, em sẽ cho người xuống chụp ảnh vườn nhà anh đăng lên cùng ảnh gia đình, đảm bảo cả nước, thậm chí cả thế giới sẽ biết đến doanh nghiệp trẻ Ba Khật. Nghe đến đó, Ba Khật hài lòng lắm. Đứng lên tuyên thệ sẽ làm tròn trách nhiệm giới thiệu khách, vẻ nghiêm trang y như trước hôm cưới thề với vợ là không qua lại gì nữa với cô hàng xóm.

Người đầu tiên Ba Khật giới thiệu chính là lão Húng, bởi lão vừa có bán đất, nhiều tiền đến độ đêm nào cũng đếm trước khi ngủ mà chả biết làm gì. Lão Húng hăm hở đồng ý, gì chứ mất có năm triệu mà được cả thế giới biết đến thì quá rẻ. Gian hàng của lão Húng lên ngay trang đầu, chềnh ềnh ảnh lão Húng cầm Iphone cưỡi trâu, vừa dân tộc vừa hiện đại.

Lão Húng bảo Ba Khật, chú mày yên tâm, anh chỉ đi một vòng quanh làng là đủ tiêu chuẩn làm VIP, lại hỏi trên VIP là gì. Ba Khật ậm ừ một lúc rồi giải thích, chắc là BIP, tức là lúc nào lão đi đến đâu máy nó bíp một phát để chào mừng. Về nhà, Ba Khật hối hả giục vợ đi trang điểm để chụp ảnh đưa lên gian hàng.

Nhiếp ảnh gia trên huyện quả là tài năng, nhiều ý tưởng. Sau hai ngày đi chụp, rồi chỉnh sửa, cuối cùng chùm ảnh của vợ chồng Ba Khật đã được đăng. Bức lớn nhất là cảnh Ba Khật đưa quả bưởi Năm Roi cho vợ, xa xa hậu cảnh là một vườn bưởi cả hoa lẫn quả, hoa thì là thật còn quả thì nhiếp ảnh gia tự thêm vào. Vừa giới thiệu được mặt hàng lại chứng tỏ được tình cảm mặn nồng, còn mang ý nghĩa nhân sinh sâu sắc, nhiếp ảnh gia bình luận.

Không để lão Húng hớt tay trên, Ba Khật hăm hở đi chào hàng. Đến nhà bố vợ, giải thích cặn kẽ một hồi, bởi anh không muốn món ngon rơi vào tay người khác. Ông bố vợ vốn là giáo viên tiểu học về hưu khề khà vuốt bộ râu mà số sợi chỉ bằng số ngón tay trên hai bàn tay, rồi bảo tôi chả tin có cái gì rơi từ trên trời xuống, như anh nói quá bằng thả mồi bắt bóng, thế thì cuối cùng ai là người có lãi ở đây.

Ba Khật lắc đầu, ông đúng là bảo thủ, thảo nào không giầu được, đến thế kỷ này rồi mà vẫn ở nhà lợp ngói. Bố vợ cáu, định mắng cho Ba Khật một trận, nhưng nghĩ dù sao cũng là con rể mình, mắng nó lại khổ con gái.

Nên ông giáo già chỉ cười mà bảo, việc gì đến anh, tôi ở nhà ngói cho nó mát. Ba Khật định về thẳng, nhưng thế nào lại rẽ qua nhà mấy cậu em vợ đang ngồi nhà an dưỡng do đi xin việc mà chỉ có bằng cao đẳng .Hết ba ấm trà ở ba nhà, Ba Khật đã có ba khách hàng ưu tú, mỗi khách hàng mua hẳn hai gian hàng điện tử.

Cậu em út bên vợ còn bảo, em sẽ làm hẳn trang giới thiệu tiềm năng du lịch quê mình cho nó sang. Ba Khật ề à, cậu làm vậy là đúng, hơn nữa, cậu cũng đang chờ việc, nên đầu tư vào vụ này cho có công có việc, sau này mợ nó còn nể. Hai anh em khề khà đến tận quá canh ba mới mỗi người một góc.

Đủ hai mươi khách hàng, Ba Khật mới lên tập đoàn báo cáo. Chủ tịch tập đoàn đích thân đón tiếp, mở hẳn rượu vang Pháp mời cộng tác viên VIP của tập đoàn. Ba Khật cảm động lắm, chủ tịch bận như thế mà vẫn dành thời gian cho anh. Rồi đích thân chủ tịch tặng Ba Khật một bộ comple. Ba Khật mặc vào, tuy hơi rộng một chút nhưng cũng rất oách. Trong phút giây ấy, Ba Khật thấy mình sang trọng hẳn lên.

Chủ tịch lại bảo Ba Khật ngồi đợi nhiếp ảnh gia đến chụp ảnh để làm giấy khen vì có những đóng góp cho tập đoàn. Ba Khật tự nhiên hỏi, liệu bây giờ tôi lấy tiền phần trăm đã được chưa. Tất nhiên tất nhiên, chủ tịch gật đầu, anh lấy lúc nào cũng được. Ba Khật bảo, thôi để lúc nào nhiều tôi lấy một thể rồi mua cái xe ga chạy trong làng cho nó tít, lâu nay chỉ đi Wave Tầu làm bà con không nể trọng lắm.

Thấy Ba Khật trở về trong bộ dạng quần là áo lượt, bà con trong thôn ngưỡng mộ lắm. Trưởng thôn đến tận nơi hỏi chuyện, rồi bảo sẽ nhân rộng điển hình làm ăn thời đại internet. Nhân đó Ba Khật mời trưởng thôn mua liền hai gian hàng cho hai đứa con đang chờ đi học trên xã. Trưởng thôn đang tín nhiệm Ba Khật, hào hứng về lấy tiền đưa ngay và luôn để cơ hội khỏi trôi mất. Ba Khật cũng nhận tiền ngay kẻo chỉ hôm sau là lão Húng sẽ cưỡi trâu đến tranh mối.

Lão Húng đã lên VIP từ lâu, cưỡi trâu nhưng đã dùng cả Ipad mua được từ lợi tức cấp VIP để chăm sóc gian hàng điện tử, cũng là nơi lão cưa cẩm các bà nạ dòng thừa tiền thiếu tình cảm. Không để lão Húng vượt mặt, Ba Khật quyết định mua thêm mười gian nữa, năm gian là đi vay, năm gian nữa là từ tiền để dành của vợ. Lúc đầu vợ anh cũng ngăn cản bởi tiền này để dành cho cậu út vay lấy vợ, nhưng Ba Khật bảo không lo, bởi cậu út cũng có gian hàng, thiếu gì tiền.

Khổ một nỗi là hai tháng sau, cậu út đòi lấy vợ, bởi bụng cô dâu đã có vẻ to hơn thông thường. Cậu nhờ anh vợ lên lấy tiền trên tập đoàn hộ mình, bởi còn mải đi chụp ảnh ngoại cảnh để lấy le với thôn xóm, dù gì cậu cũng đã là doanh nghiệp trẻ chứ có ít đâu. Lên đến tập đoàn, cô nhân viên vẫn mặc áo trễ cổ nhưng nghiêm nghị trả lời rằng việc rút tiền ra là không thể. Ba Khật bảo, đồng ý là tiền gian hàng thì không rút được, nhưng tiền lãi có được không? Cô nhân viên bảo, nếu anh rút thì chỉ được năm phần trăm, nhưng số lãi từ trước là mất hết.

Ba Khật gầm lên, tiền của tôi thì tôi phải được rút chứ. Cô nhân viên nhẹ nhàng, anh đừng nóng, dù gì anh cũng là doanh nghiệp điền viên rồi, phải mềm mỏng nhã nhặn. Ba Khật bảo, tôi không biết, giờ tôi muốn rút toàn bộ lãi, bấy lâu nay tôi cống hiến cho tập đoàn, giờ tôi phải được hưởng.

Cô nhân viên cười, anh cứ cống hiến tiếp đi, làm ăn đang có lãi. Ba Khật bảo, giờ tôi cần lắm. Rất tiếc, tiền thì tập đoàn cũng đang đầu tư vào những lĩnh vực khác mà anh cũng là cổ đông Vip đấy. Ba Khật nổi nóng, tiền của tôi thì tôi lấy lại, có xin của ai đâu.

Cô nhân viên rất bình tĩnh, dạ thế anh có biên lai không? Ba Khật ngơ ngác, có lấy biên lai lúc nào đâu, trước kia dân làng giao dịch với nhau chỉ một câu nói là đủ. Cô nhân viên bảo, thôi mời anh về cho chúng tôi làm việc.

Nói rồi ấn nút điện thoại, lập tức hai bảo vệ cao hơn Tây gầy hơn Ta đen hơn Phi áp sát hai bên, đưa Ba Khật ra ngoài. Ra đến cửa, một trong hai bảo vệ gằn giọng, đừng để tao nhìn thấy mày một lần nữa, và dặn mày một câu chân tình, tốt nhất là ngậm miệng lại.

Về đến nhà, đã thấy mấy người làng bên đến đòi tiền Ba Khật, cũng do họ lên tập đoàn bị đuổi về như anh. Ba Khật hoảng hốt, chạy vội sang nhà bố vợ. Ông giáo già lại vuốt râu, tôi đã bảo, chả có gì từ trên trời rơi xuống cả, tiền anh mất đã đành, nhưng tình làng nghĩa xóm thì còn lâu mới lấy lại được nhé. Tôi ở nhà ngói nhưng đến giờ này vẫn rung đùi mà ngắm cảnh điền viên, còn như anh, đùi đang rung lên vì sợ.

Từ trong nhà, lão Húng lồm cồm bò ra, bảo Ba Khật, tôi với chú cùng rung cho nó có bầu có bạn nhé. Hôm qua tôi đọc báo mới biết, đây là công ty bán hàng đa cấp kiểu mới, tinh vi lắm, chúng mình chết là phải. Ông giáo già lại ngâm nga, tham thì thâm mà đa dâm thì chết.

Truyện ngắn của Nguyễn Toàn Thắng

Nguồn :